
Hôm qua, hàng trăm đoàn người đã đến Hội trường Thống Nhất chào vĩnh biệt chú Sáu Dân.
Từ mờ sáng 14-6, trong tiết trời se lạnh, nhiều người dân đã đứng lặng nhìn vào hội trường nơi có dòng chữ “Lễ tang đồng chí Võ Văn Kiệt...”, buồn bã, tiếc thương. Tám giờ, từng dòng người nối nhau chậm chạp tiến vào linh cữu của chú Sáu để phúng viếng. Họ không cùng màu da, không cùng quốc tịch, không cùng tầng lớp xuất thân, địa vị. Họ là những vị đương chức cấp cao, là những người dân từ khắp nơi đổ về.
Nỗi đau lặng người
Thẫn thờ bước vào hội trường là một người đàn ông đứng tuổi. Lủi thủi đi vài bước, ông dừng lại chừng như không bước nổi và lặng một hồi lâu không nói được gì. Những giọt nước mắt sau đôi kính lão cứ nối dài ra không kìm được. “Tôi chưa một lần gặp ông. Nhưng những gì ông đã làm cho nước, cho dân thì tôi có biết. Ông dám ĐỔI MỚI mà không ngại trách nhiệm. Khi hay ông mất, tôi không tin. Đau lặng người! Mới mấy ngày trước tôi còn đọc bài báo ông viết góp ý về dự án mở rộng Hà Nội - từng câu, từng chữ đều trăn trở vì dân...”. Hỏi mãi, ông mới cho biết mình là Lý Văn Được, ở số 93/7B Vạn Kiếp, quận Bình Thạnh (ảnh 1).